Buồn vui
Còn gì đâu ? còn gì đâu ?
Còn chăng cũng chỉ mái đầu bạc phơ
Nhân gian ít cậy nhiều nhờ
Trận tiền tang hải tóc tơ cũng buồn[1]
Trường giang xa lắc cỗi nguồn ?
Đại dương vĩnh viễn mang buồn suối mơ
Buồn vui ai biết đâu ngờ
Nằm trong tử diệt nhớ giờ tái sinh.