Mã nhi rụng lá, còn đâu nhạn Luống mỉm cười thành của họ Hồ Nịnh Phật tây sang, trơ đất ấy Cúi đầu bắc phới, oán trời ru? Núi rừng hiu quạnh quyên rầu rĩ Viên vũ hoang tàn én líu lô Xa vắng nghìn xưa, di tích đó Nắng ban mai nhạt lại mây mờ
Tags:ThivienThi việnthơnhà thơĐề Phong Công tựThái Thuận