Thẹn mình khách giữa đời, Soi gương mà thương ai. Trước mắt quên: ta, vật, Trong phận giữ: vua, tôi. Ơn nước lòng son nặng, Mộng quê tóc bạc dài. Đẹp xấu rồi qua cả, Còn thần ta với người!
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Tags:ThivienThi việnthơnhà thơthơ đi sứĐối kínhNgô Nhân Tịnh