Dzách
Nỗi buồn nỗi khổ đời xưa
Nỗi sung sướng đến móc mưa bất ngờ
Đời xưa đất đá cằn khô
Đời này đất đá đều đờ đẫn điên
Điên duỗi dọc, điên ngửa nghiêng
Điên là hạnh phúc thần tiên ở đời
Điên rồi rốt cuộc hỡi ôi
Cũng đành chấm dứt lìa đời hết điên
Tags:
Thivien
Thi viện
thơ
nhà thơ
Dzách
Lục bát
thơ mới
thơ hiện đại
Bùi Giáng
thơ Việt Nam
Về tác giả