Bên thành Hán Thọ cỏ xuân tươi Đền lạnh mồ hoang trước bụi gai Người ngắm thạch lân trên lối vắng Trẻ thiêu sô cẩu giữa đồng chơi Cột xây dầu dãi cùng mưa gió Bia đá mờ phai với bụi đời Nào biết bể Đông rồi biến cải Bến này xung yếu lại thành vui
Tags:ThivienThi việnthơnhà thơHán Thọ thành xuân vọngLưu Vũ Tích