Khi đàn ông hy sinh
Anh như một cái máng xối
Cho em rửa chân khi cần
Anh còn giống một cái khăn
Cho em soi gương lau mặt
Khi em thấy mình nhan sắc
Là anh giống thỏi son môi
Khi em thấy mình dễ coi
Là anh trở nên cái lược
Thí dụ tóc em mà ướt
Anh làm bồ kết gội đầu
Thí dụ em liếc đằng sau
Thì anh trở nên cục gạch
Nếu mà em cười khanh khách
Anh làm hai cái đồng tiền
Nhưng nếu đời anh vô duyên
Thì em cũng nên... bạc phận!