Không, mẹ ơi...

Tác giả: Bùi Minh Quốc
26/02/2026 21:04

Dẫu biết rằng đành phải quen mà sống
Quen những mặt trơ lì những miệng trơn lu
Quen đừng tin yêu quen đừng mơ mộng
Quen giả ngu giả điếc giả mù

Quen cả bùn nhớp tận sắc trời thu
Đêm ngào ngạt nẻo tường vi bỗng ầm ầm chó sủa
Và bạn bè văn chương một thuở
Đứa nhơn nhơn vác bút đi bồi
Thằng vênh vang chức tước ăn chơi
Thằng lon ton kiêm nghề mật vụ
Tất cả
tất cả mọi điều
có thể đành quen

Duy một điều không thể nào quen
Không thể nào quen nhìn lưng còng của mẹ
Dẫu con biết nghìn năm mẹ đã còng như thế
Còng đến đáy ruộng đồng
Còng mất con mất cháu mất chồng
Để vẫn hoàn còng đứng ngồi dón dén
Mắt mờ đục miệng phào móm mém
"Nhờ ơn trên, nhớ ơn trên…"

Không, mẹ ơi, con không thể nào quen!

Tags: Thivien Thi viện thơ nhà thơ Không mẹ ơi... Thơ tự do thơ mới thơ hiện đại mẹ Bùi Minh Quốc Dương Hương Ly thơ Việt Nam