Ký ức
Người biết nói mà câm
Cười vỡ cả tim
Người câm mà nói
Cười vỡ cả tim
Bên nhau không nhớ tên
Có mắt mà không thấy
Con khỉ đu đưa chẳng có ký ức
Trong đống giẻ rách
Cái nút áo còn sáng
Con chim rộng đường bay
Chẳng ngoái lại
Bỏ rơi tiếng kêu làm trong trẻo bầu trời.