Nàng Thái sinh con nàng Trác trốn Tơ bay hoa rụng xiết bao tình Ngàn thu bia đá nêu Tam liệt Muôn thuở cương thường gộp một dinh Dưới đất gặp nhau không mặt thẹn Bên sông đâu nhỉ viếng hồn trinh Thời bình bao kẻ lên râu thế? Tán hiếu bàn trung tự bốc mình
Tags:ThivienThi việnthơnhà thơthơ đi sứTam Liệt miếuNguyễn Du