Vô duyên

26/02/2026 12:13

Lòng thẳng không quen chuyện hão huyền,
Tôi toàn gặp gỡ những vô duyên.
Trăng lên trong lúc mây u ám,
Sông quạnh, mù xa, nước ngược thuyền.

Tôi đợi bên trời chút nắng hanh,
Sưởi lòng giá lạnh giữa ngày xanh.
Nhưng mà mưa vẫn rơi không dứt,
Biết hướng nào đây, đón gió lành!

Đò lỡ sang ngang lắm chuyến rồi,
Hững hờ, hiu quạnh chiếm hồn tôi.
Vườn người nẩy nở khi xuân đến,
Xuân đến, vườn tôi vẫn thế thôi.

Hoa nhạt mùi hương, nước cạn dòng,
Chẳng còn mơ ước, hết chờ mong.
Đời tôi như cốc cà phê đắng,
Không mảnh đường tan để dịu lòng!

Tags: Thivien Thi viện thơ nhà thơ Vô duyên Thơ mới bảy chữ thơ mới thơ hiện đại Bửu Kế Nguyễn Phúc Bửu Kế Tiêu Sử Lương Nhân thơ Việt Nam