Thơ ca Việt Nam

Tuyển tập thơ ca Việt Nam từ các tác giả nổi tiếng

Tất cả bài thơ

Cơn mê

Trời ơi! Khóc đã đứt tươm hơi Tiếng lệ thôi theo với nhịp đời Tiếng lệ lìm đi như xác chết, Trời ơi! Khóc đã đứt tươm hơi. Ai bảo là tôi chửa chết rồi! - Máu cuồng vẫn chảy điệu mê tơi, Máu cu...
Đọc tiếp →

Hiện hình

Gió thiệt đa tình hôn mặt hoa, Thơm tho mùi thịt bắt say ngà! Gió đi chới với trong khung trắng Lộ nửa vần thơ, nửa điệu ca. Tôi ráp lại xem. Ồ sự lạ! Một người thiếu nữ hiện trong trăng. Khăn...
Đọc tiếp →

Thi vị

Lá vàng rơi (Tôi khóc anh ơi!) Đàn rung tiếng: Người yêu đương ngồi... Trăng vàng rơi (Tôi khóc anh ơi!) Đàn nghẹn tiếng: Người yêu giận rồi Hoa vàng rơi (Tôi khóc anh ơi!) Đàn rụng tiến...
Đọc tiếp →

Tân hôn

Ô lạ! Làm sao thương nhớ quá! Đêm nay trăng ngủ ở bên đường Hồn chiêm bao hốt mơ trăng lạnh Để giả vờ như ấp bóng nường! Họ tưởng tân hôn êm ấm lạ! Không hay sao ốm lá hoa tàn! Và đêm nay khóc...
Đọc tiếp →

Nhạc

Ô! nắng vàng thơm... rung rinh điệu ngọc, Những cánh hồng đơm, - những cánh hồng đơm Nhẹ nhàng, nhịp nhàng thở đều trong sương; Màu trăng không gian như gờn gợn sóng. Từ ở phương mô nhạn mang thơ...
Đọc tiếp →

Ảnh ấy

Anh ấy mơ màng trong ảnh ấy Người em lãng mạn quá đi thôi Anh nhìn trân trối, anh tơ tưởng Anh ngỡ là em đứng đấy rồi. Anh tính ôm chầm lấy mắt mơ Lấy môi lấy má... lấy ngây thơ Để anh nút ớn...
Đọc tiếp →

Trái tim

Ngươi, bàn thờ đặt trên đài xuân mộng, Nhà thi hân mơ hớp khói trầm hương! Ngươi, nguồn đào khơi giữa bến Tầm Dương, Thuyền ngư phủ lờ đờ say sóng nguyệt! Xây mộng đẹp bằng da ngà áo tuyết. Gái ô...
Đọc tiếp →

Cặp mắt

Ôi! cặp mắt của người trong tợ ngọc Sáng như gươm và chấp choá kim cương! Mỗi cái ngó là một vì sao mọc! Mỗi liếc yêu là phảng phất mùi hương. Hai mắt ấy chói hào quang sáng ngợp Dẫn hồn ta vào...
Đọc tiếp →

Đồ mi hoa

Lòng nao nức như hương trầm mới dậy: Gió tâm tư say chúi nửa lừng mơ... Đêm kim sa hay sao mà run rẩy? - Không khí men, trăng liễu mướt đường tơ. Đây một đoá đồ mi, - ta đón lấy, Ấp hồn hoa... đe...
Đọc tiếp →

Sọ người

Ôi khối mộng của hồn thơ chếnh choáng! Ôi buồng xuân hơ hớ cánh đào sương! Ôi bình vàng! ôi chén ngọc đầy hương! Ôi hồ nguyệt đọng nhiều trăng lấp loáng! Ôi thần tình! người chứa một trời thương....
Đọc tiếp →

Bàn chân

Nàng! Hở nàng hãy cắn vào hồn ta. Hồn nguyệt bạch ran lên chiều háo hức! Tôi uống trọn cặp môi hường thơm phức. Ô cặp mắt đa tình ngời sắc kiếm! ... Một bàn chân ve vuốt một bàn chân! Mát làm s...
Đọc tiếp →

Mơ tiên

Hồn bay! Hồn bay! Hồn bay! Ngửa nghiêng tắm mát vàng lay, nhạc hường; Đêm nay no ớn nguồn hương, Một trời thanh khí mười phương đa tình. Hồn tôi mất cả đồng trinh A ha! Mê luyến những hình tiên...
Đọc tiếp →

Sắc đẹp

Mộng rất xanh, mộng rất xanh, rất xanh... Choáng thời gian vây môn đầu thục nữ. Hồn đê mê, trong khi lòng giận dữ, Và tạo ra một thứ sáng hào quang: Những mặt trời, nhan sắc đẹp như trăng Và sắc...
Đọc tiếp →