Vova phải trông em cho bố mẹ xuống phố mua sắm. Cậu đành phải cho em theo đi câu cá.
Tối hôm đó, cậu dằn dỗi với mẹ:
- Từ nay con không cho em đi câu nữa đâu. Chỉ mất công, chả được con cá nào.
- Ồ! Nó quấy khóc làm cá sợ phải không? Lần sau em sẽ quen, thôi không khóc nữa.
- Không phải thế. Em đã ăn hết mồi câu của con.