Nhắn Nguyễn Du
Mười tuổi,
Học và làm thơ
Năm hai mươi tuổi,
Giang hồ và yêu...
Ba mươi,
Trai gái đã nhiều
Gớm thay cái gã Thúy-Kiều-đàn-ông
Trót yêu động
Lỡ thương phòng
Mái chèo khiêu khích dòng sông Tiền Đường
Tuột quần,
Không sợ đoạn trường
Chỉ e một nỗi văn chương chết chìm
Nguyễn Du ơi, gặp Đạm Tiên
Nhắn giùm có gã nọ thèm chiêm bao