Ngày xưa có một bác thợ xay bột. Bác ngày càng trở nên nghèo túng. Gia tài của bác giờ đây chỉ có cối xay và cây táo sau nhà.
Có lần bác vào rừng kiếm củi, bỗng có một ông cụ bước tới nói:
– Bác làm gì phải khổ như thế này. Tôi sẽ làm cho bác giàu có, nhưng bác phải hứa cho tôi cái đứng đằng sau cái cối xay.
Bác nghĩ:
– Đứng sau cái cối xay chẳng có gì khác ngoài cây táo.
Rồi bác nói:
– Cũng được.
Nghe bác hứa, ông cụ cười mỉa và nói:
– Ba năm nữa tôi sẽ đến lấy cái bác hứa với tôi.
Và ông đi mất. Về tới nhà, bác thợ xay bột gặp vợ ra đón và hỏi:
– Ông nói cho tôi biết đi tại sao tự nhiên tiền của đầy ắp nhà, chẳng thấy bóng người nào tới nhà mà tất cả tủ, rương đầy tiền của. Tôi chẳng hiểu sao lại như vậy?
Bác đáp:
– Có một ông cụ lạ mặt tôi gặp ở trong rừng, ông cụ hứa sẽ giúp tôi giàu có. Còn tôi hứa cho ông cụ cái đứng sau cái cối xay. Tất nhiên có thể cho ông cụ cây táo.
Vợ hoảng sợ nói:
– Trời, ông ơi là ông. Đó là con quỷ. Nó đâu có nghĩ tới cây táo. Ý nó đòi con gái chúng ta, nó hay quét dọn sau cái cối xay.
Con gái bác thợ xay bột vừa xinh lại vừa ngoan. Ở nhà cô hết sức nghe lời bố mẹ.
Thấm thoát thời gian ba năm cũng trôi qua. Ngày con quỷ tới bắt cô đi đã tới, cô tắm rửa sạch sẽ, đứng vào giữa vùng nguyệt quế vẽ bằng phấn. Con quỷ tới rất sớm, nhưng nó không làm sao tới gần được. Nó nổi giận nói với bác thợ xay bột:
– Phải đổ hết nước đi, để cho con gái ông không tắm rửa được. Có thế thì ta mới bắt đi được.
Bác thợ xay bột hoảng sợ, đem đổ hết nước đi.
Sáng sớm ngày hôm sau con quỷ tới. Trước đó cô gái đã khóc nhiều, lấy tay chùi nước mắt, vì thế con quỷ cũng không sao lại gần cô được. Nó nổi nóng, quát bác thợ xay bột:
– Chặt hai tay nó đi, không ta không sao lại gần được!
Kinh hoàng, bác thợ xay bột nói:
– Có ai lại đi chặt tay con bao giờ!
Con quỷ nói dọa:
– Nếu không làm thì ta bắt chính ngươi đó.
Bác thợ xay bột đâm ra khiếp sợ, bác hứa sẽ làm theo lời quỷ. Bác nói với con gái:
– Con ơi, nếu cha không chặt tay con, quỷ sẽ bắt cha đi. Trong lúc khiếp sợ cha đã hứa làm việc đó. Con hãy tha thứ cho cha, nếu cha làm việc đó.
Cô con gái nói:
– Cha yêu quý, con là con, cha cứ làm đi.
Rồi cô đưa hai tay ra cho chặt. Cô gái cũng khóc nhiều nên nước mắt thấm ướt hết bí tất vớ.
Khi con quỷ tới thì nó cũng không sao tới gần được, nhưng nó chẳng còn quyền gì với cô nữa.
Bác thợ xay bột nói với con gái:
– Cha trở nên giàu có nhờ con, vì vậy cha muốn hết sức chăm sóc thương yêu con.
Cô con gái thưa:
– Thưa cha, con không thể ở lại đây, con phải ra đi. Những người tốt bụng sẽ cho con những gì con cần.
Cô để cho buộc hai cánh tay rời vào sau lưng. Khi mặt trời mọc thì cô lên đường, cô đi suốt cả ngày. Cho tới khi tối trời thì cũng là lúc cô tới bên cạnh vườn ngự uyển. Dưới ánh trăng mờ ảo cô nhìn thấy cây trong vườn rất sai quả. Bao quanh vườn là hào nước, làm sao cô có thể bước sang được! Cô đi suốt ngày không nghỉ, không ăn, không uống, nên giờ người vừa đói vừa mệt. Cô nghĩ bụng:
– Trời, nếu mình ở trong vườn thì có thể ăn trái cây cho đỡ đói. Nếu không có lẽ mình sẽ chết đói.
Cô quỳ xuống cầu Chúa. Bỗng có Thiên thần tới mở cửa tháo nước, thế là con hào chạy quanh khu vườn cạn, cô có thể lội bước sang bên vườn ngự uyển. Thiên thần đi cùng với cô sang vườn ngự uyển. Cô hái một quả lê ăn cho đỡ đói. Lê trong vườn được đếm đi đếm lại nhiều lần nên ai ăn là biết ngay. Người coi vườn nhìn thấy bóng người hái lê, nhưng lại thấy có bóng Thiên thần đứng bên cạnh nên cứ tưởng cô gái là ma, người coi vườn nín lặng sợ hãi.
Ăn lê xong, cô gái lại bụi cây gần đó ngủ. Sáng hôm sau, khi ra vườn thượng uyển nhà vua thấy thiếu lê nên hỏi người coi vườn, tại sao lê lại thiếu, nếu lê rụng thì tại sao không có ở dưới gốc cây. Người coi vườn thưa:
– Đêm qua có con ma không tay xuất hiện, nó đưa mồm cắn ăn quả lê.
Nhà vua lại hỏi:
– Thế làm sao mà ma lại qua được hào nước sâu? Ăn xong lê thì nó đi đâu?
Người coi vườn thưa:
– Có người mặc đồ trắng như tuyết bay từ trên trời xuống mở cửa cổng tháo nước làm cạn con hào chạy quanh vườn thượng uyển. Vì vậy nên ma mới qua được vườn thượng uyển. Người mặc đồ trắng có lẽ là Thiên thần, thần sợ quá nên không nói được lên lời, mà cũng không dám la lên. Sau khi ăn xong, con ma lại đi mất.
Nhà vua nói:
– Nếu đúng như vậy thì đêm nay Trẫm ở đây canh chừng.
Khi màn đêm buông xuống, nhà vua cùng với một linh mục tới vườn thượng uyển. Linh mục sẽ nói chuyện với con ma. Nhà vua, linh mục và người coi vườn nấp dưới gốc cây quan sát. Đúng giữa đêm khuya thì cô gái bước ra khỏi bụi cây đến bên cây lê cắn ăn. Đứng cạnh cô là Thiên thần mặc đồ trắng. Linh mục bước tới hỏi:
– Mi được Chúa gởi tới đây hay mi là người trần tục?
Cô gái đáp:
– Tôi chẳng phải là ma, tôi là một người nghèo đáng thương bị mọi người ruồng bỏ, nhưng Chúa không ruồng bỏ tôi.
Nhà vua nói:
– Nếu cô bị mọi người ruồng bỏ thì ta đây không ruồng bỏ cô.
Nhà vua đón cô về hoàng cung. Nhà vua rất thương yêu cô, vì cô không những xinh đẹp, mà tính tình hết sức dịu dàng. Nhà vua sai làm cho cô hai cánh tay bằng bạc. Rồi sau đó tổ chức đám cưới.
Năm sau có giặc nên nhà vua phải cầm quân ra trận. Trước khi đi nhà vua nói với thái hoàng hậu:
– Khi nào hoàng hậu sinh thì mẫu hậu thay mặt con chăm sóc và viêt ngay thơ cho con.
Hoàng hậu sinh con trai. Thái hoàng hậu viết ngay thơ báo tin mừng. Sau chặng đường dài, người đưa thơ mệt ngồi nghỉ bên suối rồi thiu thiu ngủ thiếp đi. Con quỷ vốn muốn hại thái hoàng hậu, nó tới tráo thơ, trong thơ nó viết, hoàng hậu sinh ra một con quỷ đực.
Nhà vua giật mình hoảng sợ khi đọc thơ, nhà vua đâm ra buồn rầu, nhưng nhà vua vẫn viết thơ dặn chăm sóc đứa bé chu đáo cho tới khi nhà vua trở về hoàng cung. Người đưa thơ lúc trở về cũng ngủ ngay bên suối. Con quỷ lại tới tráo thơ, trong thơ nó viết, phải giết đứa bé và hoàng hậu đi. Thái hoàng hậu rất hoảng sợ khi đọc bức thơ, bà không thể tin được nên viết ngay thơ cho nhà vua, nhưng một lần nữa bà lại nhận được thơ mà con quỷ đã tráo, trong thơ viết, thái hoàng hậu phải cắt lưỡi, khoét mắt giữ lại để làm tin.
Hoàng thái hậu khóc rất nhiều, vì bà không muốn cảnh thương tâm ấy xảy ra ở ngay chính cháu mình. Đêm bà sai người giết hươu lấy lưỡi và mắt, xong bà bảo hoàng hậu:
– Ta không thể giết hai mẹ con theo lệnh trong thơ của nhà vua. Con không thể ở lại đây được nữa. Hãy đi nơi khác thật xa và đừng bao giờ quay trở lại đây.
Con buộc sau lưng, hoàng hậu vừa đi vừa khóc. Hoàng hậu đáng thương tới một cánh rừng lớn, nàng quỳ xuống lạy Chúa. Thiên thần bay tới, dẫn nàng tới một căn nhà, ở cửa có treo bảng với dòng chữ “Ai cũng có thể ở đây được.” Một người đàn bà mặc đồ trắng như tuyết bước ra nói:
– Xin nhiệt liệt đón chào hoàng hậu!
Bà đón hoàng hậu vào nhà. Bà cởi đỡ đứa bé khỏi lưng hoàng hậu, ẳm đứa bé và cho nó bú. Rồi đặt đứa bé ngủ trên chiếc giường nhỏ xinh. Lúc ấy, hoàng hậu hỏi:
– Tại sao bà biết tôi là hoàng hậu?
Bà mặc đồ trắng đáp:
– Tôi là Thiên thần được Chúa phái tới để chăm sóc hoàng hậu và hoàng tử.
Hoàng hậu sống ở trong căn nhà đó bảy năm trong cảnh an nhàn, sung sướng. Vì bà dịu hiền và được Chúa thương nên hai cánh tay mọc lại như lúc trước.
Sau chinh chiến, nhà vua trở về hoàng cung. Việc đầu tiên là nhà vua muốn được gặp hoàng hậu và hoàng tử. Khi nghe nhà vua nói, hoàng thái hậu òa lên khóc nói:
– Con sao lại độc ác vậy! Con ra lệnh phải giết cả hai phải không?
Rồi hoàng thái hậu đưa hai lá thơ cho nhà vua xem và nói:
– Mẹ đã làm đúng như lời dặn trong thơ.
Và bà đưa cho nhà vua xem lưỡi và mắt. Giờ đến nhà vua òa to lên khóc nức nở, nhà vua khóc thảm thiết tới mức hoàng thái hậu phải động lòng nói:
– Con cứ yên tâm. Hoàng hậu và hoàng tử còn sống. Mẹ sai giết hươu để lấy mắt và lưỡi để làm tin, và bảo hoàng hậu hãy địu con đi tới phương trời xa và đừng bao giờ quay trở lại nơi đây, vì nhà vua đang cơn thịnh nộ.
Nhà vua nói:
– Để con đi tới tận cùng trời cuối biển tìm hoàng hậu và hoàng tử, con sẽ không ăn, uống cho tới khi tìm được mới thôi, chỉ trừ khi hai mẹ con chết dọc đường vì đói khát.
Ngay sau đó nhà vua lên đường đi tìm. Nhà vua tìm khắp chốn mọi nơi, tìm suốt bảy năm, tìm cả ở những khe núi cũng như các hang động, nhưng chẳng thấy tăm hơi hai mẹ con. Suốt thời gian đi tìm nhà vua chẳng hề ăn uống, cũng may nhờ trời thương hại nên vẫn đi tiếp được. Cuối cùng nhà vua tới một khu rừng lớn thì thấy một căn nhà nhỏ có treo bảng “Ai cũng có thể ở đây được.” Rồi có một người mặc đồ trắng bước ra dắt tay nhà vua và nói:
– Xin nhiệt liệt đón chào nhà vua!
Rồi hỏi nhà vua từ đâu tới. Nhà vua kể:
– Trẫm đã bảy năm đi khắp đó đây tìm hoàng hậu và hoàng tử, nhưng không tìm thấy.
Thiên thần mời nhà vua ăn uống, nhưng nhà vua không ăn, chỉ nằm, lấy khăn che mặt và ngủ thiếp đi một giấc. Thiên thần vào buồng trong gặp hoàng hậu và cậu con trai Buồn Phiền (đó là cái tên mà hoàng hậu đặt cho con trai của mình). Thiên thần bảo:
– Hãy ra buồng ngoài cùng với con trai để gặp lại người nhà.
Hoàng hậu cùng con trai bước ra thì thấy nhà vua nằm, khăn che mặt rớt dưới đất. Hoàng hậu bảo con trai:
– Buồn Phiền, con nhặt chiếc khăn cho cha và đậy che mặt để cha ngủ.
Cậu con trai nhặt chiếc khăn che mặt cho cha. Trong lúc mơ mơ màng màng nhà vua nghe được câu chuyện mọi người nói với nhau nên giả vờ để khăn lại rớt xuống đất. Cậu bé bực mình nói với mẹ:
– Mẹ ơi, con làm gì có cha ở trên trần gian này, người kia chắc không phải là cha con, cha con là Đức chúa trời cơ mà, mẹ vẫn thường dạy con là cha ở trên trời cơ mà.
Nghe đến đây, nhà vua bật ngồi dậy và hỏi hai người là ai mà đứng đó. Hoàng hậu nói:
– Thần là hoàng hậu. Đó là con trai Buồn Phiền.
Nhìn thấy hoàng hậu lại có tay như bình thường, nhà vua hỏi:
– Hoàng hậu có đôi tay bằng bạc cơ mà.
Hoàng hậu đáp:
– Chúa thương tình nên cho mọc lại đôi tay.
Thiên thần vào buồng trong lấy đôi tay bằng bạc đưa cho nhà vua xem. Lúc bấy giờ nhà vua mới tin. Nhà vua ôm hôn hoàng hậu và hoàng tử. Nhà vua vui mừng nói:
– Giờ như trút được hòn đá nặng đè tim.
Thiên thần dọn cơm để tất cả cùng ăn. Rồi tất cả cùng lên đường về với thái hoàng hậu. Khắp nơi tưng bừng ca hát. Nhà vua cùng hoàng hậu lại tổ chức cưới lần nữa và vui sống tới khi về thế giới bên kia.
Bác thợ xay bột và con quỷ
Thông Tin Sách
Danh Sách Chương
Vua Ếch
Mèo, chuột kết nghĩa
Con đức bà Maria
Chu du thiên hạ để học rùng mình
Chó sói và bảy chú dê con
Johannes trung thành
Hên xui
Người nhạc sĩ lang thang
Mười hai hoàng tử
Chơi khăm kiểu gà vịt
Anh và em gái
Rapunzen
Ba người lùn trong rừng
Ba bà kéo sợi
Hãnsel và Gretel
Ba chiếc lá rắn
Con rắn trắng
Sự tích hạt đậu
Hai vợ chồng người đánh cá (hay chuyện Ông già và biển cả)
Chú thợ may nhỏ thó can đảm
Cô lọ lem
Kén phò mã
Chuột nhắt, chim sẻ và dồi nướng
Bà chúa tuyết
Bảy con quạ
Cô bé choàng khăn đỏ
Những nhạc sĩ thành Bremen
Chiếc tù và biết hát
Ba sợi tóc vàng của con quỷ
Rận và bọ chó
Bác thợ xay bột và con quỷ
Chàng hansen khôn ngoan
Chàng trai hiểu loài vật nói
Else láu cá
Bác thợ may lên trời
Bàn ơi, trải khăn ra, sắp thức ăn đi!
Chú bé tí hon
Đám cưới chị cáo
Những người tí hon
Chàng rể tương lai
Ông korb’s
Cha đỡ đầu
Bà Trude
Thần chết đỡ đầu
Cuộc ngao du của tí hon
Con chim kỳ lạ
Cây đỗ tùng
Chó Sultan trung thành
Sáu con thiên nga
Công chúa ngủ trong rừng
Bé Fundevogel
Vua chích choè
Bạch Tuyết và bảy chú lùn
Chiếc túi dết, chiếc mũ, cái tù và bằng sừng
Đồ bỏ xó
Anh Roland yêu dấu
Con chim vàng
Anh Frieder thân yêu ơi!
Hai anh em
Bác nông dân nghèo khó
Ong chúa
Ba chiếc lông chim
Con ngỗng vàng
Allerleirauh hay là công chúa lốm đốm
Trò và thầy
Jorinde và Joringel
Ba người số đỏ
Sáu người đi khắp thế gian
Chó sói và người
Chó sói và cáo
Cáo làm cha đỡ đầu
Cáo và mèo
Sự tích hoa cẩm chướng
Ả Gretel tinh ranh
Ông nội và cháu đích tôn
Trí khôn con trẻ
Đám tang chị gà mái
Chàng trai vui vẻ
Hansl lêu lổng
Chú Hans sung sướng
Chú Hans lấy vợ
Ngư phủ và con cá vàng
Cáo và đàn ngỗng
Người nghèo, người giàu
Chim sơn ca nhảy nhót, hót véo von
Cô gái chăn ngỗng
Chàng khổng lồ trẻ tuổi
Người tí hon trong lòng đất
Vua núi vàng
Con quạ
Cô gái khôn ngoan
Bác Hildebrand già cả
Ba con chim nhỏ
Nước trường sinh
Bác sĩ Vạn Năng
Con quỷ trong chai thủy tinh
Em bồ hóng của quỷ
Người da gấu
Chim hồng tước và gấu
Nồi cháo đường
Những người khôn ngoan
Con cóc
Gã xay bột nghèo khó và chú mèo đốm
Ác giả ác báo
Hans người nhím
Chiếc áo của người quá cố
Ba điều ước
Người thợ săn tài giỏi
Néo lúa lấy từ trên trời
Ba hạt hồ đào
Người thợ may khôn ngoan
Có Trời chứng giám
Ngọn đèn xanh
Đứa con ngỗ ngược
Ba thầy thuốc giỏi
Bảy người xứ Schwaben
Ba chú phó nhỏ
Chàng hoàng tử không biết sợ
Rau lừa
Bà già ở trong rừng
Ba anh em
Con quỷ và bà nội nó
Ferdinand trung thực và Ferdinand không trung thực
Chiếc hộp sắt biết nói
Ả kéo sợi lười biếng
Bốn anh em tài giỏi
Cô Một Mắt, cô Hai Mắt và cô Ba Mắt
Cô Katrinelje xinh đẹp và anh chàng Pif Paf Poltrie
Cáo và ngựa
Những đôi giày nhảy rách
Sáu người kỳ tài
Cô dâu đen và cô dâu trắng
Hans sắt
Ba công chúa đen
Klaus và ba đứa con trai
Cô gái vùng Brakel
Chuyện tán gẫu
Cừu non và cá con
Núi Simeli
Thích đi chu du thiên hạ
Hoàng tử lừa
Người con trai bất hiếu
Củ cải chúa
Nguồn gốc loài khỉ
Giống vật do thượng đế sinh ra và do quỷ sinh ra
Gà trống nhấc bổng chiếc xà nhà
Bà già ăn mày
Ba hoàng tử lười
Mười hai chàng lười
Chú bé mục đồng
Tiền vàng rơi như sao sa
Những đồng Heller bị mất
Kén nàng dâu
Đám sợi rối
Chim sẻ mẹ và bốn con
Chuyện cổ tích về xứ Schlauraffen
Chuyện cổ tích tưởng tượng ở miền Đithmarsen
Chuyện đánh đố
Bạch Tuyết và Hoa Hồng
Người đầy tớ thông minh
Cỗ quan tài thủy tinh
Chàng Heinz lười biếng
Chim ưng thần
Hans lực lưỡng cường tráng
Bác nông dân nghèo lên trời
Mụ Liese gầy nhom
Ngôi nhà trong rừng
Chia vui sẻ buồn
Chim hồng tước và con cú
Sự tích con cá thờn bơn
Con chim vạc và chim rẻ quạt
Con cú
Sự tích mặt trăng
Tuổi thọ
Sứ giả thần chết
Bác thợ cả Pfriem
Cô gái chăn ngỗng bên suối
Mỗi người một nghề
Con nam ở ao
Món quà của những người tí hon
Gã khổng lồ và người thợ may
Cái Đinh
Cô dâu đích thực
Thỏ và nhím
Suốt, thoi và kim
Bác nông dân và con quỷ
Vụn bánh trên bàn
Con thỏ biển tí hon
Vua trộm
Anh chàng đánh trống
Bông lúa
Ngôi mộ
Ông già Rinkrank
Quả cầu pha lê
Nàng Maleen
Đôi ủng da trâu
Chiếc chìa khóa vàng
Chú mèo đi hia