Một bác thợ may có đứa con trai, người chỉ bằng ngón tay cái, nên mọi người gọi là Tí Hon. Nhưng bé hạt tiêu, Tí Hon rất can đảm. Một hôm nó thưa bố:
– Bố ơi, con phải đi ngao du thiên hạ một phen mới được.
Ông bố nói:
– Được thôi, con ạ.
Bác lấy kim thêu, hơ lên lửa gắn vào kim một cái núm bằng xi để làm đốc kiếm, rồi đưa cho con và nói:
– Đây, con cũng có kiếm để hộ thân dọc đường!
Tí Hon còn muốn ăn với bố mẹ một bữa nữa, nên nó nhảy chạy xuống bếp xem mẹ nấu gì trước buổi chia tay. Nồi vừa mới đặt lên bếp, Tí Hon hỏi mẹ:
– Mẹ ơi, hôm nay cho ăn gì thế?
Mẹ bảo:
– Con cứ ngó xem là gì?
Tí Hon nhảy tót lên thành bếp, vươn cổ dòm vào nồi. Nó nhoai người và vươn cổ vào sâu quá nên bị hơi nước bốc lên từ nồi cuốn luôn nó lên ống khói. Nó bị cuốn theo hơi nước, chới với lơ lửng mãi trên không, lúc lâu sau mới rơi xuống.
Thế là chú bé con bác thợ may có dịp đi ngao du thiên hạ. Rồi đến xin tập việc ở một người thợ cả. Nhưng ở đây họ cho chú ăn chẳng được ngon. Chú nói với bà chủ nhà:
– Bà chủ à, mai bà không cho tôi ăn khá hơn, tôi sẽ đi nơi khác, lấy phấn viết trước cửa: “Khoai quá nhiều, thịt quá ít. Xin chào vua khoai tây.”
Bà chủ giận lắm, quát:
– Con châu chấu ranh kia, mày còn muốn gì hử?
Bà rút cái giẻ lau định quất chú. Chú phó nhỏ đã lẹ bò lên cái bao ngón tay của bà, từ đó nó dòm xuống, thè lưỡi nhạo bà chủ.
Bà tháo bao định chộp chú thì chú nhảy tót sang cái giẻ lau. Thừa lúc bà rũ giẻ tìm chú, chú trốn sang bàn kế, thò đầu lên giễu bà:
– Hô, hô, bà chủ ơi.
Lúc bà sắp đánh, chú lẩn xuống ngăn kéo. Nhưng rồi bà cũng tóm được chú và tống chú ra khỏi cửa.
Tí Hon lại đi lang thang và đến cánh rừng lớn kia ở đó chú gặp bọn kẻ trộm đang bàn nhau đi ăn trộm châu báu của nhà vua. Trông thấy Tí Hon chúng nảy ra ý nghĩ:
– Nhỏ xíu như nó nhất định chui lọt lỗ khóa, có thể dùng nó như chìa khóa giả được.
Một tên gọi:
– Này, ông khổng lồ Gôliát ơi, có muốn nhập bọn đến kho báu không? Ông có thể chui vào ném tiền ra cho bọn mình.
Tí Hon nghĩ một lát rồi bằng lòng nhận, đi cùng với chúng tới kho báu. Đến nơi chú ngắm kỹ cửa trên cửa dưới xem có kẽ hở nào không. Chú tìm thấy một khe hở khá rộng, đủ cho chú lọt qua. Chú đang chui vào thì bị một trong hai tên lính canh cửa nhìn thấy. Nó bảo tên kia:
– Nhện chi mà gớm ghiếc chưa, tao phải giẫm chết nó mới được.
Tên kia can:
– Để nó đi. Nó có làm gì mày đâu.
Thế là Tí Hon chui tiếp qua khe hở vào trong kho. Chú mở cửa sổ nơi bọn trộm đang đứng đợi, và ném tiền vàng ra tới tấp cho chúng. Đang lúc mê mải ném tiền, chợt có tiếng chân vua vào soát kho Tí Hon vội bò ra. Vua thấy kho bạc vơi đi, nhưng không hiểu ai đã lấy trong khi khóa cửa, then cài không có chút dấu hiệu suy suyển. Vua đi ra và ra lệnh cho hai lính gác:
– Phải canh chừng, có kẻ rình lấy tiền đấy!
Khi Tí Hon quay trở vào tiếp tục ném tiền ra, hai tên lính đứng ngoài rình, nghe thấy tiếng tiền vàng rơi lách cách, lách cách. Chúng nhảy ngay vào trong kho để bắt kẻ trộm. Nhưng Tí Hon nhanh hơn, đã tót được vào một xó, nấp sau một đồng tiền vàng. Chú trêu bọn lính:
– Tớ đây cơ mà!
Cứ thế, Tí Hon nhử làm cho hai tên lính chạy loanh quanh hết xó này sang xó khác làm chúng mệt nhoài đành phải bỏ cuộc. Chú tiếp tục ném tiền cho bọn trộm, ném tiền đồng này sang đồng khác. Chú ráng sức ném một đồng tiền cuối cùng và đồng thời nhảy theo cưỡi trên đồng tiền bay vút qua cửa sổ. Bọn trộm hết lời tán tụng chú:
– Chú quả là tay anh hùng, thế có đồng ý làm chủ tướng cả bọn không?
Tí Hon cám ơn. Chú nói, chú còn muốn đi ngao du thiên hạ. Bọn trộm chia nhau tiền. Tí Hon chỉ lấy một đồng xu vàng, vì có lấy nữa cũng chẳng mang đi nổi.
Chú buộc thanh kiếm bên sườn, chào bọn cướp, rồi lên đường. Chú đến mấy bác thợ cả xin việc nhưng ở đâu chú cũng chán. Sau cùng chú đến làm cho một quán trọ. Đám hầu gái nhà này không ưa chú. Họ không hiểu tại sao ông chủ lại biết những chuyện lén lút ăn uống vụng trộm hay chuyện ăn cắp mang đi nơi khác. Họ dọa chú:
– Thằng nhóc táo tợn thế nào cũng có bữa chúng tao dìm chết!
Họ bàn nhau chơi xỏ Tí Hon. Một hôm chú đang mải nhảy nhót, leo trèo giữa đám cỏ dại ngoài vườn thì bị một cô hầu gái ra cắt cỏ bắt gặp, tiện tay cô vơ luôn cả Tí Hon với cỏ, buộc túm vào một cái khăn lớn, rồi lén ném cho bò.
Một con bò mộng đen nuốt chửng Tí Hon vào bụng, nên chú không bị đau đớn gì. Nhưng nằm trong ấy thật khó chịu quá, đèn nến không có, tối như bưng. Khi có người vào vắt sữa; chú ra sức gào:
Này nắn, này bóp, này vắt.
sắp đầy thùng chưa hở chị?
Tiếng sữa tia rào rào, át mất tiếng chú kêu nên không ai nghe thấy. Lát sau chủ quán vào bảo:
– Mai thịt con bò này.
Tí Hon sợ quá, lại gân cổ gào:
– Thả tôi ra đã, tôi ở trong này mà!
Chủ quán nghe thấy, nhưng không biết là ai gọi ở đâu. Bác hỏi lại:
– Ở đâu thế?
Tí Hon vội đáp:
– Trong bụng con đen ấy mà!
Nhưng chủ quán không hiểu nghĩa câu nói, bỏ đi. Sáng hôm sau họ thịt con bò đen. Cũng may lúc họ lôi bò để xẻ thịt không có nhát dao nào chém phải Tí Hon. Chú bị lẫn trong đống thịt để làm dồi. Lúc người thợ băm dồi sắp làm, Tí Hon ra sức bình sinh gào:
– Đừng băm sâu quá, đừng băm sâu quá. Tôi ở dưới đấy.
Tiếng dao băm gõ rộn lên làm chẳng ai nghe được tiếng chú gọi. Giờ mới thật nguy cho chú, nhưng thói thường cái khó nó ló cái khôn. Chú phải nhảy tránh giữa các đường dao băm, chú nhảy tài tình khiến chẳng một nhát nào chạm vào người chú. Chưa kịp nhảy ra, chú bị họ tra lẫn với mấy miếng mỡ vào khoanh dồi tiết. Trong khoanh dồi chật chội quá, đã thế họ lại còn mắc lên ống khói lò bếp để hun cho kỹ. Tí Hon thấy thời gian lúc này mới dài làm sao! Nhưng rồi mùa đông đến, họ lấy dồi xuống. Nhà chủ định đem dồi ra đãi khách. Lúc bà chủ thái dồi, Tí Hon hết sức chú ý, cố tránh vươn cổ quá dài, sợ bị lưỡi dao ngang cổ. Chờ lúc thuận lợi, chú nhún hai chân nhảy tót ra ngoài.
Chú không muốn ở lại nhà ấy nữa, vì ở nơi đây chú gặp toàn chuyện khó chịu. Tí Hon lại lên đường đi chu du. Nhưng cuộc đời tự do cũng chỉ trong chốc lát. Chú đang lang thang vơ vẩn giữa đồng thì chạm trán cáo. Cáo đớp luôn chú. Nằm trong miệng cáo chú van nài:
– Trời, bác cáo ơi, tôi chả bõ vướng họng bác, bác thả tôi ra đi!
Cáo đáp:
– Mày nói cũng có lý. Ăn mày cũng như không ăn gì. Mày hứa cho tao mấy con gà của bố mày ở nhà đi, tao sẽ thả mày.
Tí Hon đáp:
– Thực lòng mà nói, nhà có bao nhiêu gà xin hứa biếu bác hết.
Cáo thả Tí Hon ra, lại còn thân chinh đưa về tận nhà. Ông bố gặp lại đứa con trai yêu quý mừng quá. Nhà có bao nhiêu gà biếu cáo tất. Tí Hon nói:
– Con có đồng tiền vàng rất đẹp để cho bố đây.
Chú đưa cho bố đồng tiền vàng mà chú kiếm được khi đi chu du thiên hạ. Chú hỏi:
– Nhưng sao bố lại cho cáo thịt hết cả đàn gà đáng thương của nhà mình?
– Trời, sao ngốc thế con, con trai cưng của bố, lẽ dĩ nhiên là bố quý con hơn đàn gà rồi.
Cuộc ngao du của tí hon
Thông Tin Sách
Danh Sách Chương
Vua Ếch
Mèo, chuột kết nghĩa
Con đức bà Maria
Chu du thiên hạ để học rùng mình
Chó sói và bảy chú dê con
Johannes trung thành
Hên xui
Người nhạc sĩ lang thang
Mười hai hoàng tử
Chơi khăm kiểu gà vịt
Anh và em gái
Rapunzen
Ba người lùn trong rừng
Ba bà kéo sợi
Hãnsel và Gretel
Ba chiếc lá rắn
Con rắn trắng
Sự tích hạt đậu
Hai vợ chồng người đánh cá (hay chuyện Ông già và biển cả)
Chú thợ may nhỏ thó can đảm
Cô lọ lem
Kén phò mã
Chuột nhắt, chim sẻ và dồi nướng
Bà chúa tuyết
Bảy con quạ
Cô bé choàng khăn đỏ
Những nhạc sĩ thành Bremen
Chiếc tù và biết hát
Ba sợi tóc vàng của con quỷ
Rận và bọ chó
Bác thợ xay bột và con quỷ
Chàng hansen khôn ngoan
Chàng trai hiểu loài vật nói
Else láu cá
Bác thợ may lên trời
Bàn ơi, trải khăn ra, sắp thức ăn đi!
Chú bé tí hon
Đám cưới chị cáo
Những người tí hon
Chàng rể tương lai
Ông korb’s
Cha đỡ đầu
Bà Trude
Thần chết đỡ đầu
Cuộc ngao du của tí hon
Con chim kỳ lạ
Cây đỗ tùng
Chó Sultan trung thành
Sáu con thiên nga
Công chúa ngủ trong rừng
Bé Fundevogel
Vua chích choè
Bạch Tuyết và bảy chú lùn
Chiếc túi dết, chiếc mũ, cái tù và bằng sừng
Đồ bỏ xó
Anh Roland yêu dấu
Con chim vàng
Anh Frieder thân yêu ơi!
Hai anh em
Bác nông dân nghèo khó
Ong chúa
Ba chiếc lông chim
Con ngỗng vàng
Allerleirauh hay là công chúa lốm đốm
Trò và thầy
Jorinde và Joringel
Ba người số đỏ
Sáu người đi khắp thế gian
Chó sói và người
Chó sói và cáo
Cáo làm cha đỡ đầu
Cáo và mèo
Sự tích hoa cẩm chướng
Ả Gretel tinh ranh
Ông nội và cháu đích tôn
Trí khôn con trẻ
Đám tang chị gà mái
Chàng trai vui vẻ
Hansl lêu lổng
Chú Hans sung sướng
Chú Hans lấy vợ
Ngư phủ và con cá vàng
Cáo và đàn ngỗng
Người nghèo, người giàu
Chim sơn ca nhảy nhót, hót véo von
Cô gái chăn ngỗng
Chàng khổng lồ trẻ tuổi
Người tí hon trong lòng đất
Vua núi vàng
Con quạ
Cô gái khôn ngoan
Bác Hildebrand già cả
Ba con chim nhỏ
Nước trường sinh
Bác sĩ Vạn Năng
Con quỷ trong chai thủy tinh
Em bồ hóng của quỷ
Người da gấu
Chim hồng tước và gấu
Nồi cháo đường
Những người khôn ngoan
Con cóc
Gã xay bột nghèo khó và chú mèo đốm
Ác giả ác báo
Hans người nhím
Chiếc áo của người quá cố
Ba điều ước
Người thợ săn tài giỏi
Néo lúa lấy từ trên trời
Ba hạt hồ đào
Người thợ may khôn ngoan
Có Trời chứng giám
Ngọn đèn xanh
Đứa con ngỗ ngược
Ba thầy thuốc giỏi
Bảy người xứ Schwaben
Ba chú phó nhỏ
Chàng hoàng tử không biết sợ
Rau lừa
Bà già ở trong rừng
Ba anh em
Con quỷ và bà nội nó
Ferdinand trung thực và Ferdinand không trung thực
Chiếc hộp sắt biết nói
Ả kéo sợi lười biếng
Bốn anh em tài giỏi
Cô Một Mắt, cô Hai Mắt và cô Ba Mắt
Cô Katrinelje xinh đẹp và anh chàng Pif Paf Poltrie
Cáo và ngựa
Những đôi giày nhảy rách
Sáu người kỳ tài
Cô dâu đen và cô dâu trắng
Hans sắt
Ba công chúa đen
Klaus và ba đứa con trai
Cô gái vùng Brakel
Chuyện tán gẫu
Cừu non và cá con
Núi Simeli
Thích đi chu du thiên hạ
Hoàng tử lừa
Người con trai bất hiếu
Củ cải chúa
Nguồn gốc loài khỉ
Giống vật do thượng đế sinh ra và do quỷ sinh ra
Gà trống nhấc bổng chiếc xà nhà
Bà già ăn mày
Ba hoàng tử lười
Mười hai chàng lười
Chú bé mục đồng
Tiền vàng rơi như sao sa
Những đồng Heller bị mất
Kén nàng dâu
Đám sợi rối
Chim sẻ mẹ và bốn con
Chuyện cổ tích về xứ Schlauraffen
Chuyện cổ tích tưởng tượng ở miền Đithmarsen
Chuyện đánh đố
Bạch Tuyết và Hoa Hồng
Người đầy tớ thông minh
Cỗ quan tài thủy tinh
Chàng Heinz lười biếng
Chim ưng thần
Hans lực lưỡng cường tráng
Bác nông dân nghèo lên trời
Mụ Liese gầy nhom
Ngôi nhà trong rừng
Chia vui sẻ buồn
Chim hồng tước và con cú
Sự tích con cá thờn bơn
Con chim vạc và chim rẻ quạt
Con cú
Sự tích mặt trăng
Tuổi thọ
Sứ giả thần chết
Bác thợ cả Pfriem
Cô gái chăn ngỗng bên suối
Mỗi người một nghề
Con nam ở ao
Món quà của những người tí hon
Gã khổng lồ và người thợ may
Cái Đinh
Cô dâu đích thực
Thỏ và nhím
Suốt, thoi và kim
Bác nông dân và con quỷ
Vụn bánh trên bàn
Con thỏ biển tí hon
Vua trộm
Anh chàng đánh trống
Bông lúa
Ngôi mộ
Ông già Rinkrank
Quả cầu pha lê
Nàng Maleen
Đôi ủng da trâu
Chiếc chìa khóa vàng
Chú mèo đi hia