Chương 49
Becker cố nhấc mình khỏi sàn xe buýt và ngồi sụp xuống một ghế còn trống.
– Hay đấy! – Một thằng bé với thứ tóc ba màu nhếch mép cười.
Becker nheo mắt vì sáng quá. Đó chính là đứa trẻ mà anh đã đuổi theo lên đến tận xe buýt. Anh buồn bã nhìn những mái tóc lẫn lộn màu đỏ, trắng và xanh.
– Tóc kiểu gì đấy – Becker lẩm bẩm và nhìn sang cả những người khác.
– Tất cả đều…
– Đỏ, trắng, và xanh hả – Thằng bé hỏi ướm.
Becker gật đầu và cố gắng không nhìn vào lỗ xuyên đã bị nhiễm trừng nơi môi trên của thằng bé.
– Của Judas Taboo đấy – thằng bé trả lời thành thật.
Becker nhìn nó với vẻ bối rối.
Thằng bé nhổ bọt xuống lối đi, rõ ràng tỏ ra khinh bỉ sự quê mùa của Becker.
Judas Taboo ư? Ca sĩ nhạc Punk vĩ đại nhất kể từ thời Sid Vicious? Anh ấy chém bay đầu mình vào ngày này cách đây đúng một năm à? Hôm nay là ngày giỗ của anh ấy.
Becker lơ đãng gật đầu, rõ ràng anh đã mất phương hướng.
– Judas đã nhuộm tóc như thế này vào ngày anh ấy ra đi – Thằng bé lại nhổ nước bọt – Mọi người hâm mộ đều nhuộm tóc màu đỏ, trắng và xanh ngày hôm nay để tưởng nhớ anh ấy.
Một lúc lâu. Becker không nói gì. Thật chậm rãi, như thế đã bị tiêm thuốc an thần, anh quay lại và nhìn thẳng về phía trước. Anh nhìn đám người trên xe buýt. Tất cả đều là những người ăn mặc kiểu Punk. Hầu hết đều nhìn anh chẳm chằm.
Hôm nay, tất cả trong bọn họ đều để màu tóc đỏ, trắng và xanh.
Becker đứng dậy và ấn công tắc báo dừng trên thành xe. Đã đến lúc phải xuống. Anh ấn công tắc một lần nữa. Vẫn chẳng thấy gì.
Anh ấn thêm lần thứ ba, xe vẫn chạy.
– Người ta đã ngắt điện ở công tắc báo dừng trên chuyến xe 27 – Thằng bé lại nhổ nước bọt – Bởi thế, anh không xuống xe được đâu.
Becker quay lại.
– Ý cậu là tôi không thể xuống xe ở đây được à?
Thằng bé cười to.
– Không xuống được, cho đến bến cuối.
Năm phút sau, chiếc xe đi vào một con đường nông thôn Tây Ban Nha tối tăm. Becker quay xuống chỗ thằng bé ngồi sau anh.
– Có phải xe chuẩn bị dừng lại không?
Thằng bé gật đầu:
– Vài dặm nữa thôi.
– Thi chúng ta đang đến đâu đây?
Thằng bé bỗng nhiên bật cười to:
– Anh không biết mình đang đi đâu à?
Becker nhún vai.
Thằng bé bắt đầu cười như điên.
– Ôi, trời ạ! Anh sẽ thích chỗ đó cho mà xem.
Đề xuất các chương
Thông Tin Sách
Danh Sách Chương
Lời tác giả
Phần mở đầu
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Phần kết