Chương 8
Chiếc máy bay Learjet 60 hạ cánh xuống dải đường băng nóng như thiêu đốt. Bên ngoài cửa sổ, khung cảnh hoang vu của vùng chiêm trũng Extremadura, Tây Ban Nha hiện ra mờ mờ, ảo ảo..
– Thưa ông Becker – một giọng nói vang lên – Chúng ta đến nơi!
Becker đứng dậy, vươn vai. Sau khi mở ngăn đựng đồ, anh sực nhớ ra là mình không có hành lý. Anh đã chẳng có thời gian để chuẩn bị hành lý. Nhưng chẳng sao cả – họ đã hứa với anh là chuyến đi này rất gọn nhẹ, đến rồi đi ngay.
Khi động cơ tiếp đất, chiếc máy bay đậu khuất bóng mặt trời dưới tán râm của rừng cây đối diện với cảng chính. Một lúc sau, viên phi công xuất hiện và đập cửa. Becker ném bình nước man việt quất cuối cùng ra sau, đặt chiếc cốc lên quầy bar ẩm ướt, rồi giũ tung chiếc áo choàng.
Viên phi công lôi từ chiếc áo bay ra một chiếc phong bì dày cộp.
– Tôi được lệnh đưa cho ông cái này – Anh ta đưa nó cho Becker. Bên ngoài phong bì là dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng mực xanh:
“HÃY GIỮ SỐ TIỀN NÀY”
Becker giở một tập giấy bạc đo đỏ dày cộp.
– Cái này là…?
– Tiền địa phương – Viên phi công tỏ ra hiểu biết.
– Tôi biết nó là cái gì – Becker lắp bắp.
“Nhưng thế này là… quá nhiều. Tất cả những gì ta cần chỉ là vé taxi mà thôi” Becker tự nghĩ trong đầu.
– Ở đây làm gì có cái gì đáng giá hàng nghìn đôla cơ chứ!
– Đó là nhiệm vụ của tôi, thưa ngài – Viên phi công quay người và quay lại cabin. Cánh cửa đóng sập lại sau lưng anh.
Becker hết nhìn trân trối vào chiếc máy bay rồi lại nhìn xuống xấp tiền trên tay anh. Sau một hồi đứng trong khu rừng hoang vắng, anh nhét chiếc phong bì vào túi áo ngực, vắt áo khoác lên vai, và đi khỏi đường băng. Một khởi đầu lạ lùng. Becker cố gắng xua đuổi ý nghĩ ấy ra khỏi đầu. Với một chút may mắn, anh có thể kịp quay về để đi Stone Manor với Susan.
Đến rồi đi ngay, anh tự nhủ. Đến rồi đi ngay.
Anh không biết phải làm gì hơn.
– Thưa ông Becker – một giọng nói vang lên – Chúng ta đến nơi!
Becker đứng dậy, vươn vai. Sau khi mở ngăn đựng đồ, anh sực nhớ ra là mình không có hành lý. Anh đã chẳng có thời gian để chuẩn bị hành lý. Nhưng chẳng sao cả – họ đã hứa với anh là chuyến đi này rất gọn nhẹ, đến rồi đi ngay.
Khi động cơ tiếp đất, chiếc máy bay đậu khuất bóng mặt trời dưới tán râm của rừng cây đối diện với cảng chính. Một lúc sau, viên phi công xuất hiện và đập cửa. Becker ném bình nước man việt quất cuối cùng ra sau, đặt chiếc cốc lên quầy bar ẩm ướt, rồi giũ tung chiếc áo choàng.
Viên phi công lôi từ chiếc áo bay ra một chiếc phong bì dày cộp.
– Tôi được lệnh đưa cho ông cái này – Anh ta đưa nó cho Becker. Bên ngoài phong bì là dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng mực xanh:
“HÃY GIỮ SỐ TIỀN NÀY”
Becker giở một tập giấy bạc đo đỏ dày cộp.
– Cái này là…?
– Tiền địa phương – Viên phi công tỏ ra hiểu biết.
– Tôi biết nó là cái gì – Becker lắp bắp.
“Nhưng thế này là… quá nhiều. Tất cả những gì ta cần chỉ là vé taxi mà thôi” Becker tự nghĩ trong đầu.
– Ở đây làm gì có cái gì đáng giá hàng nghìn đôla cơ chứ!
– Đó là nhiệm vụ của tôi, thưa ngài – Viên phi công quay người và quay lại cabin. Cánh cửa đóng sập lại sau lưng anh.
Becker hết nhìn trân trối vào chiếc máy bay rồi lại nhìn xuống xấp tiền trên tay anh. Sau một hồi đứng trong khu rừng hoang vắng, anh nhét chiếc phong bì vào túi áo ngực, vắt áo khoác lên vai, và đi khỏi đường băng. Một khởi đầu lạ lùng. Becker cố gắng xua đuổi ý nghĩ ấy ra khỏi đầu. Với một chút may mắn, anh có thể kịp quay về để đi Stone Manor với Susan.
Đến rồi đi ngay, anh tự nhủ. Đến rồi đi ngay.
Anh không biết phải làm gì hơn.
Đề xuất các chương
Thông Tin Sách
Danh Sách Chương
Lời tác giả
Phần mở đầu
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Phần kết