Có bao người toàn dối trá với đời
Suốt đêm ngày tuôn những lời sáo rỗng
Họ cứ bảo cây đàn dây kỳ lạ
Kantele mỏng mảnh nhỏ xinh xinh
Väinämöisen ngày nào gọt sửa
Trời cao linh thiêng hoá phép tạo nên
Từ sống lưng cá trắm sâu trăm sải
Khung xương hàm chó biển trắng nhường cho

Đàn của tôi sinh ra từ buồn đau
Được chắp lại từ bao nguồn cay đắng:
Thân đàn đó bao ngày dài cùng cực
Hộp đàn ôm bao tủi nhục xót xa
Bao thương đau xe dây đàn mỏng mảnh
Những vết thương lòng dựng đứng hàng đinh

Hỏi vì sao tiếng đàn tôi nỉ non
Không ngân nổi một lời tưng bừng rộn rã
Không bao giờ đưa nhịp điệu nhảy vui
Không lảnh lót bao hân hoan mừng rỡ
Vì đàn sinh ra từ bao buồn đau
Được chắp lại từ bao nguồn cay đắng

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]