Thông ngàn xanh rễ thông còn khô héo
Biển băng, mênh mông có lúc còn, tan
Nhưng nước mắt tôi đêm ngày vẫn chảy
Nỗi buồn đau biết có lúc nào nguôi?

Tôi, sống sao đây thân phận nghèo hèn
Biết làm gì đây, con người khốn khổ
Mang làm sao mối nợ đời dằng dặc
Chia cùng ai nỗi buồn lớn vô biên?
Trái tim tôi buồn thương dần gặm nhấm
Lo lắng khổ đau tan nát cõi lòng.

Mùa xuân xanh một lần rồi sẽ lại
Xua tan đi hơi lạnh của đông tàn
Khi xuân sang tôi chết chăng bạc phận
Cuộc đời đau thương muốn đứt từ đây:
Cây ra lộc xanh, cỏ non trỗi dậy
Còn tôi xuống với mồ, tối âm u
Thành loài sâu bọ dưới ba tầng đất
Như cành củi khô kẹt dưới đá đen.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]