Tôi từng hứa sẽ cất cao lời ca
Khi chân chớm đặt tới vùng đất mới
Như giờ đây tôi, con người gàn dở
Hát trên đồng cỏ bát ngát xanh xanh

Có hai con chim gáy xám nhỏ xinh,
Cất tiếng cúc cu bên đường mòn vắng
Ước gì tôi cũng là chim gáy nhỉ
Ngân giọng cúc cu ngày rộng tháng dài!
Tôi sẽ líu lo trên ngọn thông cao
Lanh lảnh kêu đỉnh phi lao vi vút
Ríu rít gọi bầy bên cành thông xanh,
Rên rỉ thảm thương bên nhành mận trắng

Tôi cất tiếng ca đầm ấm chan hoà
Làm vơi nỗi buồn cho người nghèo khó
Những người làm công vất vả sớm trưa
Nơi kẻ mãn nguyện đi lại nhởn nhơ
Người giàu có vẫn mừng vui đùa rỡn
Thỉnh thoảng thôi tôi mới điểm đôi lời
Còn trong cung điện nguy nga lộng lẫy
Nơi vua gian chúa ác ngự ngai vàng
Sẽ chẳng bao giờ tôi cất lời ca

Sao tôi biết ai người nghèo kẻ khó
Ai người lận đận vất vả sớm hôm?
Tôi đoán biết đó, kẻ nghèo người khó
Khi dây lưng thắt chặt bụng, rỗng không
Con người lận đận vất vả sớm khuya
Lưng còng xuống vì khổ đau, cực nhục

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]