Thơ ca Việt Nam

Tuyển tập thơ ca Việt Nam từ các tác giả nổi tiếng

Tất cả bài thơ

Lời cây

Những cặp mắt đang rơi Tôi Cái cây mù loà Cứ mặc nó một mình qua mùa đông Thân cành trơ trụi Đang rơi những cái lưỡi Tôi Cái cây lặng câm Cứ mặc nó vượt mùa đông âm thầm Giã từ từng chiếc l...
Đọc tiếp →

Đừng hẹn kiếp sau

Những người muộn màng mới gặp nhau Thường hẹn: đền bù ở kiếp sau... Nhưng biết đâu Có kiếp sau hay không? Và nếu có Đã chắc gì kiếp sau mình gặp gỡ? Em Hãy nâng niu từng ngày tháng, phút giâ...
Đọc tiếp →

Đôi khi

Đôi khi chợt thấy Lá xưa đã vàng Đôi khi chợt buồn Tóc mình chớm bạc Đôi khi chợt nghĩ Đã muộn rồi chăng Đôi khi chợt hỏi Còn bao thời gian Đôi khi chợt giận Bàn chân lang thang Đôi khi chợt...
Đọc tiếp →

Vũng bãi

Nơi xưa kia dòng sông đi qua Nay những con đường đi qua Những con đường thênh thang Phi lao nối bạch đàn rợp mát, Nắng rộng mênh mông, có màu xanh Cũng rộng mênh mông làm dịu mắt Mía cho dóng đ...
Đọc tiếp →

Tuần trăng mật

Đưa em từ biển lên rừng Tuần trăng mật-ngọt một vùng mến yêu. Những năm đất nước còn nghèo Lấy sao sớm, lấy mây chiều tặng nhau Ba Vì cao, Suối Hai sâu, Sông Đà dài chúng mình giầu không em! Mỗi...
Đọc tiếp →

Đến sớm

Trên cành lạnh, một mầm xanh nở sớm Nhìn xung quanh chưa thấy nắng lên hồng Chiếc lá mới giữa úa tàn rơi rụng Đợi xuân về - chịu rét suốt mùa đông Không khác được, chót là người đến sớm Chẳng...
Đọc tiếp →

Đêm nhạc Văn Cao

(Tặng Nguyễn Đình Nghi) Những người hát xưa giờ đâu rồi Ai đang ngồi Đêm nhạc Tóc bạc Xuống chùng vai Bó hồng trên tay Những hoa vừa nở Tặng sao được nữa Những người hát xưa Nghệ th...
Đọc tiếp →

Đá Ăng-co

Lớp lớp đá... Chính Nhân Dân là đá Đá uy nghi nguyên khối cao vời Đá lăn lóc đường trần muôn ngả Đá lầm bùn, vấy máu, nắng mưa phơi Giọt mồ hôi trên đá lặng im rơi Như nước mắt... Như nước m...
Đọc tiếp →

Dâu da xoan

Dâu da xoan đứng phố hàng Ngang Đứng dạn dĩ giữa bụi đường náo nhiệt Giữa Ray-băng Sen-kô A-di-đat... Mấy ai nhìn ai biết dâu da xoan Người quản lý biểu dương nền kinh tế thị trường Người tiêu...
Đọc tiếp →

Cuối rễ đầu cành

Vươn mãi vào bề sâu Cái rễ non tìm đường cho cây Qua sỏi đá có khi tướp máu Hướng mãi lên chiều cao Cái cành non vượt mưa đông nắng hạ Nảy chiếc lá như người sinh nở Ai đang ngồi hát trước m...
Đọc tiếp →

Giã từ

Tặng Ngô Thế Oanh Mùa hè đang sắp qua, ngày ra đi đã đến Biển đổi màu, trầm lại dưới trời êm Mùa thu còn ngập ngừng nơi ngã tư đường vắng Mưa vội vàng đưa chiều nắng vào đêm... Nỗi buồn nhớ đ...
Đọc tiếp →

Hoa tầm xuân

Tầm xuân hoa nở bên rào Mưa phơn phớt ngõ, gió xao xuyến chiều Ngày đang khuất, mắt trông theo Cánh chim bé tẻo tèo teo cuối trời Ngây ngây chút nhớ xa vời Giơ bàn tay, vói ra ngoài không gian...
Đọc tiếp →

Không dưng

Không dưng lòng chợt nhói đau Sóng xô trắng xoá bãi dâu thuở nào Mây cồn vần vũ trời cao Phương trời xa gió ào ào bụi cây Không dưng lòng chợt đắng cay Nắng tà này những lối này năm xưa Chuyể...
Đọc tiếp →