Thơ ca Việt Nam

Tuyển tập thơ ca Việt Nam từ các tác giả nổi tiếng

Tất cả bài thơ

Mô tả

Bình hoa đơn khuất trong bóng em Ngọn đèn đêm soi vào trang vở Em trắng như là bông hoa đơn Cái nốt ruồi duyên trông rất thương Những dòng chữ in dòng chữ viết Bàn tay thơm thơm hai bàn tay Ti...
Đọc tiếp →

Mưa đêm

Một âm thanh mơ hồ thấm dần vào da thịt Một âm thanh mơ hồ giấc ngủ khẽ chao đưa Chập chờn nghe giữa mơ và thức Một âm thanh mơ hồ… ồ hoá ra là mưa Mưa đã lâu, không hiểu tự bao giờ Thiên nhiên...
Đọc tiếp →

Ngày kỷ niệm

Trong thời gian, một đoá ngày đã nở Ngày yêu nhau ngày ấy sẽ không tàn. Trên trời cao nguyên vẹn một trăng vàng Giữa cây cành nguyên vẹn nhịp thu sang Ngày anh hứa tặng em những ngày sau trọn vẹn...
Đọc tiếp →

Đêm âm nhạc

Trước giờ biểu diễn Lắng đi bao âm thanh Của một ngày làm việc Tâm hồn ta cũng đang là dàn nhạc Lên dây đàn, chờ trước cánh màn nhung… Bàn tay em xinh xắn đặt trong lòng Ba năm vắng, ít về...
Đọc tiếp →

Biết nói gì

Còn biết nói gì cho nữa lúc tôi xa Với nắng mênh mông gọi nắng và - tôi còn biết nói gì! Mưa hắt bụi niềm vui dẫn tôi về em nhỏ mừng tôi quấn bên chân Và cũng trong mơ nắng chập chờn...
Đọc tiếp →

Gặp lại

Mười hai năm trước nghe anh hát Nhạc đàn say đắm biển đung đưa Tôi gặp lại anh nơi yên tĩnh thấy anh buồn Đàn treo vách cung nào cũng lạnh Bỗng dưng tôi sợ nghe đàn Cho tôi được lặng im anh nh...
Đọc tiếp →

Đồng dao

Một đàn trẻ má phây phây Phụ đồng cho nối, vỗ tay ba về Đồng lên cho chóng đồng nghe Quét ra cửa phố, quét về cung Nga Ta tìm mua kẹo mạch nha Cùng trầu cáy thắm môi, quà gửi lên Cho cô Hằng chẳ...
Đọc tiếp →

Đêm Trùng Khánh

Thăm lại quê xưa đông đủ cả Mỗi bạn mừng ta một bát đầy Hãy uống trăng ngà quê cũ Tuy nồng nhưng chớ ngại say Ai cũng ra sân cùng trăng tỏ Chỉ riêng cô Lựu rối bời thôi Có phải em lo chàng khá...
Đọc tiếp →

Du hành

Đèn pha rọi qua mù sáng đục Những thanh ray gối tiếp đường xa Thành phố cảng bập bênh giấc ngủ Eo biển co dây xích va phà Đừng nghĩ đến năm đi bịn rịn Hai tay đưa mười ngón vịn lan can Sương m...
Đọc tiếp →

Cô gái mang bình

Tranh ai vẽ giang sông diễm lệ Ở thời xa vô tận Sông xanh hờ hững Trong tranh cô gái mang bình. Rực rỡ thơ ngây Gió xốp nâng bềnh áo nhẹ Từ bờ sông em toan bước đi đâu? Tôi có cả một thời m...
Đọc tiếp →

Chiếc váy màu đỏ

Dưới ánh sáng pháo hoa có một chiếc váy đỏ có một đôi chân bước thật xinh cô giáo dắt con vào đêm hội Cha chầm chậm theo sau... Chiếc váy màu đỏ lẫn vào đâu rồi nhỉ mười lăm năm, con tuột khỏ...
Đọc tiếp →

Chén rượu

Con đến mà mẹ biết con không ở lại Bà mẹ réo cao, tay vòng bạc Ân cần chén rượu tiễn tôi Rằng ở đây thóc gạo có thừa Con đi, thành ra nỗi thiều Chín năm rồi- một chén rượu mẹ đưa con cầm uố...
Đọc tiếp →

Cảm xuân

Em giặt áo bến dòng sông nọ Mấy lần thơm lại nắng quê hương trẻ mỏ nhà ai quấy khóc Có ai xa đất mẹ cuối đời ở đâu đã ngơi mầu đất ải mảnh ruộng chua me vương vãi rụng ơi sau rãnh sau rào....
Đọc tiếp →