Thơ ca Việt Nam

Tuyển tập thơ ca Việt Nam từ các tác giả nổi tiếng

Tất cả bài thơ

Buổi sáng

Mẹ làm buổi sáng dậy đi con chân trời ửng má kẻo hoa hồng nó dậy trước con Sao mai trốn đi đâu tiếng bìm bịp rơi trên ruộng ướt nhẹ bênh gió chở mây đi Mẹ bế con qua sông chảy sương vươn...
Đọc tiếp →

Bóng quê hương

Chắc sáng nay quê tôi mù sương bạc Bên bờ chen mái thoáng lô nhô Mẹ son trẻ quá - hồi tôi nhỏ Sợ tôi đùa sông sớm hắt sương tơ Chắc buổi trưa nay gió núi ngừng Trời soi roi cát nắng lưng sông...
Đọc tiếp →

Hạt cỏ

Hạt cỏ đựng niềm vui cánh cánh Nhỏ nhoi Chẳng dám khô đi-dẫu nhẹ nhàng Dù gió bấc thổi khi giá lạnh Em có nhận tôi làm hạt cỏ Trong vòng quyền lực của em Quyền lực tình yêu sự sống Hạt cỏ -...
Đọc tiếp →

Hát ru

Ngủ đi, em ngủ cho sâu Mẹ em qua mấy rừng lâu mới về Ngủ đi, em ngủ nôi tre Mẹ em đi cấy chưa về, ruộng xa Ngủ em. mây trắng nõn nà Bướm mềm mại, gió bay qua quãng đồng Trâu sừng cong tựa trăn...
Đọc tiếp →

Hư không

...Về trong mộng mái chèo nước đục bãi bờ khô xác gió hoa lau. Ta thấy em em chẳng nói gì ta cũng chẳng nói gì đất nhẹ nở đầy hoa cúc dại hương thơm khắc khổ vậy ư? Em có dịu dàng nữa đâu...
Đọc tiếp →

Một lần thu

Một lần Thu đến, quên hờn giận Chẳng đòi âu yếm Chẳng về đâu nương tựa Chẳng cầu sự chở che Một lần thu chẳng cậy giàu Chìa tay xin lá rụng Là Thu hào phóng sẵn sàng cho Một lần Thu đến quê...
Đọc tiếp →

Tiếng ngỗng trời

Qua khứ đêm thu về lớp lớp Tiếng ngỗng trời co kéo không gian Sải cánh rộng qua đêm mỏng Kìn kìn bay vẳng trong mây. Một mình ta ở dưới cao sâu Nghe tiếng ngỗng cùng trời cuối đất Nghe tiếng n...
Đọc tiếp →

Tiếng thu

I Đường chim bay thao thức Dùng dằng suối hoang vu Em ngủ đầy thương nhớ Ròng rã trời đất thu. II Cuồn cuộn ào ào trong lá Có gì trong tiếng thu sang Quằn quại nỗi niềm chi đó Ta câm lặ...
Đọc tiếp →

Tôi đến

Là khách lạ lùng Tôi vụt đến Nặng xiết bao Cả quá khứ ấu thơ dồn lên Tôi chẳng còn năm tháng nữa Đường tôi qua không có chiều dài Và khoảng cách thời gian cũng mất Hãy tha thứ cho tôi Tôi...
Đọc tiếp →

Tre cuối xuân

Cụng cựa tre giằng răng rắc Vặn mình phơi hết lá đỏ au Xin trả cho trời tất cả Trả trời bao nắng nó đã vay Theo tiếng ve ran xang xác Cùng kiệt cho ta hết nợ nần Trơ gióng đốt gai cành xương m...
Đọc tiếp →

Nói với vợ

Mai kia khi mất em anh còn biết đi đâu nghĩ thương Bồ Tùng Linh khi xưa sống bảy ba năm côi cút ông ta nghĩ về anh rằng: - thể nào anh cũng hoá ra ma. Đường đến âm phủ thì gần thôi nghĩ về em...
Đọc tiếp →

Ánh trăng

Tôi dành dụm chắt chiu ý tứ dưới ánh trăng thâu sáng dư thừa Em không phải là hoa phù dung chưa bao giờ làm mẹ em không được đổi màu cứ phải trẻ trung như thế Tôi bước đến còn em sững lại ta lặ...
Đọc tiếp →

Xuân rừng

Ai gọi đấy? Âm vang vách núi Đá theo ta trẩy hội dựng công trình Cầu bên núi xa chênh bóng nước Mây ngàn gieo trải nắng nương xa Nghe lá mục Rừng già hương nấm bâng khuâng Chim Gõ Kiến thúc n...
Đọc tiếp →